Tạm biệt, người em đã từng thương!

Nhưng rồi khi bản thân mình cần 1 chỗ dựa t lại nhận ra, người ta chẳng hiểu gì về mình cả, người ấy chẳng phải là nơi mình có thể dựa vào, người ta mỗi lần tìm đến mình chỉ là để kể, để bày hết nỗi lòng chứ không phải sự chia sẻ 2 chiều.

T xin chia sẻ chút tâm sự của bản thân, như 1 lá thư không bao giờ gửi đến ai đó,…

T có 1 anh bạn cũng biết nhau đủ lâu, cũng chẳng hiểu sao lại trở nên dễ thân thiết đến vậy, có lẽ vì chúng tôi khác nhau nhiều, cũng có lẽ chẳng vì điều gì, đơn giản là do duyên số chăng? Người ta cho T thấy cuộc sống không hề dễ dàng. Rằng ồ, cuộc sống của 1 người có thể nhiều điều phải lo lắng đến vậy, rằng hoá ra vốn sống của mình ít ỏi, mình trẻ con ra sao, suy nghĩ của mình nhỏ bé quá, chẳng là gì so với người ta cả. Điều đấy làm mình trưởng thành hơn, suy nghĩ nhiều về cuộc sống, tương lai sau này hơn và cố gắng từng chút một để gỡ bỏ vỏ bọc an toàn của bản thân.

Người ấy chia sẻ với T nhiều điều, công việc, gia đình, cuộc sống, các mqh bạn bè, xã hội,… Rồi cứ thế, hình thành 1 thói quen ngày nay anh đi đâu, làm gì, chụp cho xem cả hàng tá bức ảnh, chuyện vui có, chuyện buồn cũng nhiều, 1 người thích kể, còn 1 người thích nghe. Yên bình nhỉ. Con người ấy rất cởi mở, thân thiết với mọi người, có hàng tá các mqh xung quanh nhưng lại có cảm giác thật cô đơn, lạc lõng giữa hàng vạn mqh xã giao vậy.

Tạm biệt, người em đã từng thương!

Anh cần 1 người chia sẻ, được nói ra, đc cảm thông và đã có lúc mình cố gắng trở thành chỗ dựa tinh thần cho anh, cũng chẳng tính toán gì, cũng không suy nghĩ được mất điều gì. Nhưng rồi khi bản thân mình cần 1 chỗ dựa t lại nhận ra, người ta chẳng hiểu gì về mình cả, người ấy chẳng phải là nơi mình có thể dựa vào, người ta mỗi lần tìm đến mình chỉ là để kể, để bày hết nỗi lòng chứ không phải sự chia sẻ 2 chiều.

Rồi mình ngẫm lại bản thân, có phải mình đã sống quá khép kín, chuyện của bản thân khó lòng kể cho ai, tự trọng thì quá cao, lúc nào cũng sợ ng ta nghĩ mình này kia, mình để mặc cho mqh lơ lửng và anh cũng vậy. Có lần mình hỏi anh, “Mqh này ổn mà phải không?” mình vẫn đinh ninh câu trả lời là “Ừ” nhưng anh nói “Không”. Ồ, vậy là bao lâu nay mình như phí công vô ích vậy nhỉ, vì muốn làm người ta vui, người ta thoải mái mà đã phá bỏ khá nhiều quy tắc vủa bản thân: không thắc mắc, không giải thích, cũng chẳng có lỗi lầm gì, mọi thứ đều có thể coi như chưa có gì vậy :)))

Và mình nhận ra đã chán ghét bản thân mình khi mình làm vậy, phải sống cho bản thân mình, đừng vì cảm xúc của 1 ai khác, đấy là lúc mình thay đổi. Khoảng thời gian đấy thật khó khăn, hơi cô đơn, hụt hẫng 1 chút, thấy người ta buồn, mệt mỏi mà vẫn phải cố gắng không quan tâm, chỉ rep cho có, bỏ đi 1 thói quen. Bản thân đã không còn mong muốn gì ở ng ta nữa, bớt nghĩ, bớt quan tâm. Anh à, anh là 1 ng rất cởi mở, bạn bè cũng nhiều nữa, có mất đi 1 người bạn như em thì cũng chẳng sao cả, rồi anh sẽ tìm được người có thể thông cảm, lắng nghe mọi nỗi niềm của anh, còn em thì không thể nữa rồi.

Tạm biệt, người em đã từng thương.

Theo: Cửa sổ Tình yêu

Similar Articles

Comments

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Follow us

27,521Thành viênThích
725Người theo dõiTheo dõi
490Người theo dõiTheo dõi

xem nhiều

bài mới

bí quyết