Chủ động từ chối nhưng người đàn ông “3 mét bẻ đôi” ấy vẫn làm điều này mỗi ngày khiến tôi không dứt ra được

0
23

Chẳng giấu gì các chị, tôi năm nay 25 tuổi, cao ráo xinh xắn và có một công việc lương cao ổn định. Gia đình tôi gia giáo và luôn muốn chồng tương lai của tôi phải là người tương xứng cả về hình thức lẫn thu nhập, chính tôi cũng luôn tâm niệm như vậy. Nhưng trời nhất định không chiều lòng người.

Người đàn ông này hơn tôi 6 tuổi, anh tử tế, hiền lành. Anh là đối tác trong 1 hợp đồng của công ty tôi, hôm đó người phụ trách chính bận nên anh đi thay. Quen anh được 1 tháng tôi phát hiện ra, có vẻ anh không bon chen trong công việc, càng không muốn ganh đua chức quyền với ai. Với anh đi làm chỉ cần đủ ăn, đủ mặc, vậy là ổn. Từ ngày biết ý định muốn tiến tới của anh, tôi vui thì cũng vui nhưng ngoài chuyện làm ăn, tôi luôn ám ảnh 1 chuyện: Anh quá thấp! Đàn ông mà chỉ cao 1m62 thì thực sự không ổn, nghĩ thế nào cũng không thể chấp nhận được. Tôi là con gái mà còn cao 1m60, đứng bên anh cứ như 2 đứa trẻ vậy, chẳng thấy được che chở chỗ nào.

Dù anh là người tử tế nhưng trong lòng tôi luôn có chút lợn cợn (Ảnh minh họa).

Nghĩ chẳng thể đi được đường dài với nhau, tôi âm thầm nguội lạnh với anh. Tôi không nhận lời đi chơi, lại cứ gắt gỏng với anh hoài. Tôi hy vọng anh thấy tôi thay lòng đổi dạ mà tự biết lùi lại, vì thực sự nói ra lý do thì tổn thương anh quá. Dẫu sao cha mẹ sinh ra có vậy, tính người không thích bon chen mình cũng chẳng thay đổi được. Nghĩ sao thì làm thế, thế nhưng tôi càng lùi lại thì anh càng kiên nhẫn hơn…

Tôi không gặp anh thì anh đặt món ngon đến công ty cho tôi ăn. Hôm thì nem lụi, hôm thì phở chiên, cá kho… toàn món tôi thích cả. Anh còn biết ngày tôi đến tháng mà mua trà ấm, rồi gửi cả thuốc giảm đau cho tôi. Nhưng tất cả những điều ấy cũng không bằng việc mỗi ngày anh chuyển khoản cho tôi 1 chút tiền. Ít thì vài trăm, nhiều thì 1 triệu. Đã thế anh còn giục tôi đi mua quần áo, đi làm tóc, làm móng, mua giày. Muốn dứt mà không thể dứt nổi các chị ạ.

Quà của anh, thực sự 1 xu tôi cũng không dám nhận.

Tôi nhận tiền nhưng vẫn giữ nguyên trong tài khoản, chưa dám động vào 1 xu của anh. Tôi biết đàn ông cũng là người, đang lúc tán tỉnh thì ai chẳng tốt đẹp. Sau này lấy nhau về, những hào phóng, chăm chút bây giờ khéo tự động bay biến chứ chẳng chơi. Mấy lần anh tự động tìm đến đứng đợi ngoài ngõ, mẹ tôi đoán được rồi cũng hỏi tôi sao anh ấy thấp bé thế, con cái giống bố cũng lại 3 mét bẻ đôi thì tính sao?

25 tuổi rồi, tôi cũng muốn yêu rồi cưới xin chứ chẳng mong thử thách chơi bời gì nữa. Tôi nghĩ ai cũng vậy thôi. Nhưng lương anh còn thấp hơn lương tôi, chiều cao cũng thấp hơn tôi nữa, làm thế nào cho khỏi khó nghĩ đây hả các chị? Vì hình như tôi xiêu lòng anh ấy mất rồi.

Theo: Afamily.vn