Con dâu "sang chảnh" khóc ròng vì mẹ chồng quá nhiệt tình

0
171
Thu và ông xã đều là dân tỉnh lẻ, lấy nhau rồi thu nhập của hai người cũng khá nên gom góp sau vài năm cũng mua được căn hộ chung cư cao cấp giữa thủ đô. Thu có hai con nhỏ đứa lớn đi học lớp 1, đứa bé năm nay 3 tuổi, nhà có giúp việc, nhưng tính Thu cũng kĩ tính, có nhiều thứ trong nhà Thu vẫn muốn tự tay làm không muốn để người khác động vào. Đặc biệt là khoản giữ gìn đồ đạc thì không ai kĩ bằng Thu. Cô cũng là người sành điệu, biết dùng đồ xịn, đồ đạc trong nhà từ cái bát đến cái chén cũng đều là đồ đắt tiền, cái bát ăn cơm nhà Thu thôi cũng có giá tới cả trăm đô la.
Mẹ chồng Thu ở quê,  chồng mới bàn với Thu mời mẹ lên ở hẳn trên này, có con cháu bên cạnh cho vui tuổi già, Thu cũng quý mẹ chồng nên cô đồng ý ngay chẳng nghĩ ngợi gì. Mẹ chồng Thu lên được một tuần thì bà bảo cho người giúp việc nghỉ đi, nhà có việc gì đâu mà thuê người giúp việc, vừa tốn tiền vừa tốn gạo, tụi trẻ đi học, nhà có trăm mét vuông lâu lâu mới phải lau dọn, bà ở nhà cũng chẳn làm gì buồn chân buồn tay, bà làm cũng được.
Từ lúc mẹ chồng Thu lên ở, đúng là nhà cũng chật chội, có ba phòng ngủ, thì giúp việc đang ở một phòng, mẹ chồng đang phải ngủ chung với hai cháu nội, nên vợ chồng Thu quyết định cho giúp việc nghỉ, để lấy phòng cho bà nghỉ ngơi. Và cũng chính từ đây mà Thu sống trong tháng ngày stress khủng hoảng trầm trọng, bởi mẹ chồng Thu quá chăm chỉ, nhiệt tình, nhưng mà theo như Thu bảo thì là nhiệt tình chẳng phải lối.
Ăn cơm xong bà cũng đòi đi rửa bát, vì bảo vợ chồng đi làm cả ngày rồi mệt cứ nghỉ đi để bà làm cho, Thu cũng tranh phần việc này thì bà mắng đuổi ra. Bát của Thu cái nào cũng quý, bình thuờng giúp việc rửa bát Thu phải đứng ngay bên cạnh nhắc phải nhẹ tay, xước một tí Thu cũng xót. Nhìn mẹ chồng rửa bát đĩa cứ va vào nhau loảng xoảng là Thu lại thấy buốt ruột, tối hôm trước, bà còn làm trượt tay rơi vỡ nguyên 3 cái bát con với 1 cái bát tô. Thu đứng nhìn mà chết lặng cả người. Bộ bát đĩa đó có giá chẳng dưới 1 nghìn đô.
Cái ruột nồi cơm điện, Thu đặt mua ở tận Nhật Bản, mỗi lần rửa phải lấy rẻ mềm chà nhẹ, đằng này mẹ chồng Thu cứ lấy cái rẻ sắt cạo nồi, cạo xoàn xoạt xoàn xoạt, mới có vài hôm nhìn cái nồi bong tróc hết cả mà Thu chỉ biết thở dài.
Rồi đến thảm chùi chân, bộ thảm lông thỏ của Thu đặt ở tận nước ngoài mang về, mỗi lần giặt phải mang ra ngooài hiệu giặt là, họ giặt khô là hơi cẩn thận, mẹ chồng Thu ở nhà, bà cho Thảm vào cái chậu nhựa tọ rồi ngâm xà phòng chà xát giặt lấy giặt để, tối Thu đi làm về bà bảo gớm thảm gì mà giặt cái bay trụi hết cả lông, Thu nhìn ra tấm thảm đang treo lủng lẳng ở ban công mà cô chết đứng như Từ Hải.
Quần áo của Thu, có những cái phai màu phải giặt riêng, mẹ chồng Thu cũng cho tất cả nháo nhào vào giặt chung, nhìn hai cái váy hàng hiệu mới mua bị loang mầu từ những bộ đồ khác phai ra, Thu chỉ muốn gào lên bảo mẹ chồng cô đừng có động chân động tay vào bất cứ thứ gì nữa, cô chẳng cần bà làm gì hết.
Chưa hết, khoản nấu nướng ăn uống mới gọi là kinh dị, đi làm cả ngày về mệt, nhìn mâm cơm mẹ chồng Thu nấu mà cô không dám động đũa gắp một thứ gì trong đó. Bà nấu cá thì tanh, không đánh vảy, thời buổi này ai ăn thịt rang nữa mà mẹ chồng Thu làm cho một nồi thịt rang trắng trờn trợt, không nước hàng, không gia vị, bà cho thịt và muối vào rang lên thành món thịt rang. Rau xào thì mặn chát như thể mẹ chồng Thu cho cả cân muối vào , mắt bà kém nhặt rau không sạch có lúc còn thấy nguyên cả con sâu nằm trên đĩa.
Đã thế lại được cái tính bà hay dỗi, hay tủi thân, cứ góp ý cái gì thì bà lại dỗi tủi thân đòi về, kêu là tôi quê mùa không thành phố được như anh chị.Than thở với chồng thì chồng bảo Thu khó tính, mẹ già rồi còn ở được với mình bao lâu nữa đâu mà em phải so đo. Thu biết mẹ chồng không phải là người giúp việc, cuộc sống ở quê và thành phố khác nhau. Bà cũng chẳng có lỗi lầm gì nhưng sao bà lại cứ cố tình “đuổi” giúp việc, nhận làm việc nhà để cô rơi vào tình thế khó xử thế này. Bà cũng không phải ở với cô  1 -2 ngày để chịu đựng, còn những tháng ngày phía trước ra sao?

Thu chỉ còn biết than trời than đất, và tự hỏi chuỗi ngày đau khổ của mình bao giờ mới kết thúc, tự nhiên Thu thấy không cái dại nào bằng cái dại này, chẳng thà để mẹ chồng Thu ở quê, hàng tháng biếu tiền về cho bà, lâu lâu đón bà lên chơi, hay cả nhà về thăm bà lại còn được tiếng hiếu thảo. Giờ thì hối hận cũng đã quá muộn. 

Nguồn: Afamily – Tình yêu – Hôn nhân – RSS Feed

Gửi phản hồi