‘Chuyện ấy’: ‘Khúc nào’ thì quan trọng?

0
100

Sai lầm này trong ‘chuyện ấy’ có thể dẫn đến nhiều thiệt thòi, có khi thiệt hại, nhẹ có nặng có mà góp gió thành bão cũng có.

Trước tiên bàn về “khúc dạo đầu”, được gọi dưới nhiều cái tên: “lời chào hỏi gối chăn”, “khởi động phòng the”, hay sát sườn hơn “pha làm nóng ”.

Trước hết miếng trầu là đầu câu chuyện, gối chăn cũng cần chào hỏi dù chàng và nàng mới góp gạo thổi cơm chung hay hương lửa đã từng đến nốt ruồi nằm chỗ nào cũng biết. Cần thiết còn vì một trong hai nhân vật chính là… phụ nữ. Với hầu hết các bà các cô, gối chăn vẫn còn nguyên giá trị “hiến dâng” vượt thời gian. Do vậy, việc ông lười hay cố tình cho qua những lời “phi lộ” này dễ bị người diễn giải theo nhiều nghĩa không hay, có khi nghịch nhĩ như “mua vui”, “cưỡng bức”…

Chăn gối không thể thô kệch như chiếc máy hát cắm điện vào là phát. Nó rất cần những bước khởi động đúng điệu và không gấp rút. Trên cơ thể phụ nữ ngoài vị trí trọng điểm vẫn còn nhiều chiếc “lẫy cò” đáng giá khác mà nếu được phía bên kia đầu tư đúng mức sẽ có giá trị rất lớn trong việc đặt các bà các cô vào chế độ sẵn sàng, một thành tố trong bài toán cộng khoái cảm của phụ nữ.

Công phu dành cho khúc dạo đầu còn mang lại một vụ bội thu khác có ý nghĩa sống còn với chăn gối của cả hai bên, đó là chất nhờn bôi trơn. Không ít đôi uyên ương lâu năm và cả những cặp trẻ khỏe bẻ gãy sừng trâu, phải lâm cảnh trật vuột hay thậm chí bó tay chỉ vì người phụ nữ không đảm bảo được bôi trơn hoặc do đức ông chồng dụng công chưa đủ trong pha khởi động.

Thật ra về lý “khúc dạo đầu” không hề là đặc quyền chỉ dành cho các bà các cô. Các ông cũng cần “lên dây cót”, nhất là những ông thuộc týp khởi động chậm hoặc có vấn đề với việc đưa độ cương lên mức “tải” được. Ngoài ra, thụ đắc tốt pha chuẩn bị này còn giúp quý ông giải quyết tốt vấn đề bôi trơn của chính mình (ở khi tiếp nhận sẽ có một đợt tiền trạm một ít chất nhờn bôi trơn cho chính khí tài của họ). Với quý bà quý cô gặp khó trong vấn đề tiết nhờn thì sự chia lửa này của các ông là một trợ giúp quý giá.

Tiền kỳ đầy đủ, trung kỳ nhưng nếu lơ là hoặc nhắm mắt cho qua hậu kỳ thì kết quả chung cuộc có khi vẫn… lửng thửng đâu đó không về đích hẳn. Không ít ông chồng, kể cả các chàng trai trẻ, hễ xong việc là thở cái khì lăn quay ra ngáy. Những quý ông này có cái lý tối giản của họ: “xong là hết!”. Nhiều ông trong kỳ trăng mật thì khá nhiệt tình vuốt ve, thăm hỏi vợ khi tàn cuộc, nhưng dần theo thời gian hảo ý rơi rụng dần.

Duyên cớ cũng từ cái ý phụ nữ mà ra, với các bà các cô khúc dạo đầu là lời “chào hỏi” thì pha chăm chút hậu kỳ là lời… “cảm ơn” và đều có giá trị ngang nhau. Những ông chồng lười mở lời cảm tạ cũng có thể bị vợ quy kết như những ông quên chào hỏi là “giải trí”, “mua vui”…

Không chỉ thế, thiếu chăm chút “phần kết” còn có thể gây thiệt hại mắt thấy tai nghe cho các bà các cô. Cảm giác “kịch trần” trong chăn gối của phụ nữ không đơn lẻ kiểu vụt một phát như các ông mà có thể đến nhiều đợt, thậm chí rất muộn sau đó khi ông nhà đã vỗ yên giấc điệp. Rõ ràng cái “dư vị” này chẳng mấy nếu lúc chúng đến thì người đàn ông của các bà các cô đang… kéo gỗ! Thật ra việc dụng công thỏa đáng cho pha tàn cuộc còn là dịp giúp ông bà ngồi lại với nhau đúc kết những gì vừa diễn ra, cái chưa được cần phấn đấu, cái hiệu quả cần phát huy.

Ngay cả các ông vẫn luôn là người thủ lợi dù đã “ca khúc khải hoàn xong”. Các đều khuyên những quý ông chịu khó hợp tác với người chung chăn gối thực hiện tốt pha “thả lỏng” hậu kỳ thì thời gian trơ sẽ được rút ngắn hoặc ít ra giữ nguyên.

Sau xuất tinh, cơ thể các ông bước vào thời kỳ trơ không nhúc nhích gì được, phải đợi một thời gian sự tái khởi động mới thực hiện được. Quãng thời gian “hưu binh” này chẳng là bao với những chàng trai trẻ nhưng sẽ thăm thẳm tính bằng tuần, thậm chí tháng, với những ông có tuổi hoặc gặp vấn đề sức khỏe. Rõ ràng đây là một đắc lợi cho các vị không cam lòng chỉ ghi một “bàn” ít ỏi trong đêm.

Hiển nhiên sẽ có nhiều đôi uyên ương phản biện rằng, họ chẳng cần mất công “đầu” hay “đuôi” nhưng chuyện phòng the của họ vẫn mạnh giỏi như thường. Điều này đúng nhưng có thể chưa đủ theo nghĩa “vẫn luôn còn chỗ cho một ly nước tưởng đã đầy”. Nếu chưa từng hoặc… phí hoài một thời gian thì tại sao cùng người đời không thử bắt đầu hoặc tái khởi động lại? Rất có thể sau đó sẽ tiếc vì đã đánh giá thấp chúng chăng?