Gật đầu lấy chồng câm điếc để bố mẹ vừa lòng, tôi đâu ngờ về làm dâu bao điều bất ngờ cứ lần lượt kéo tới

0
282

Hôm nay, cầm hai vạch đỏ chót trên tay tôi thấy hoang mang không biết nên vui hay buồn nữa.


Ở cái tuổi 40 tôi vẫn là người phụ nữ chưa chồng. Từ lâu tôi đã như chiếc gai chưa nhổ được trong mắt gia đình. Biết bao lần tôi đã phải nghe những lời mắng chửi vô cớ của bố mẹ. Nhiều lúc nghĩ tủi thân tôi đã tự nhủ sẽ lấy đại một người cho xong.

Một hôm có người quen mai mối cho một chàng trai ít hơn vài tuổi, đã thế đến lúc tôi mới biết anh ấy là người khiến thính. Thấy vậy tôi đã dứt khoát đứng lên từ chối, cuộc đời tôi thà ở vậy còn hơn lấy chồng câm như thế. Vậy mà bố tôi lại quát tháo ầm ĩ và nói: “Nếu lần này mày còn kén chọn không đồng ý, tao sẽ đuổi khỏi nhà”. Mẹ tôi thì hết lời khuyên răn chỉ mong tôi gật đầu.

Chán nản, tôi đã phó mặc tất cả và đồng ý để bố mẹ vừa lòng. Tôi luôn nghĩ cưới xong nếu không chịu được tôi sẽ bỏ đi hoặc về nhà, dẫu sao tôi không còn mang tiếng là gái ế. Sau một tháng gặp nhau tôi đã đồng ý lấy anh. 

Đau khổ khi bố mẹ ép lấy chồng câm, không ngờ cuộc đời tôi lại may mắn hạnh phúc đến thế - Ảnh 1.

Tôi hoang mang không biết mình nên quyết định thế nào với cái thai trong bụng (Ảnh minh họa)

không có sự giao tiếp nhưng bù lại mẹ chồng tôi lại biết điều và thương con dâu. Bà hướng dẫn tôi cách nói chuyện với chồng bằng cử chỉ, điệu bộ. Tôi dần thấy thương và cảm mến người chồng câm điếc bên cạnh mình. Có lần chính anh đã làm tặng tôi bó hoa hồng bằng vải.

Biết bao lần tôi đã khóc và ân hận về quyết định lấy chồng của mình. Tôi hận bố mẹ và cách họ ép uổng tôi. Trong đầu tôi vẫn luôn nghĩ cưới nhau một thời gian sẽ tìm cách bỏ đi hoặc về nhà, vậy mà sống với người chồng câm một thời gian tôi lại có cảm giác ấm áp, bình yên.

Hôm nay, cầm que thử thai hai vạch đỏ chót trên tay tôi thấy hoang mang không biết nên vui hay buồn nữa. Đứa con có thể là sợi dây gắn kết giữa tôi và chồng, nhưng nếu sinh đứa trẻ này ra cuộc đời tôi có thể sẽ đen tối hơn nữa.

Tôi chưa thông báo tin này với ai, cả ngày tôi cứ suy nghĩ mãi chuyện đứa con. Tôi sợ đứa trẻ này sinh ra sẽ có cuộc sống thiệt thòi như bố nó. Và nếu sinh con thì chắc chắn cuộc đời tôi sẽ phải với người chồng này. Tôi biết tính sao bây giờ?

Nguồn: Afamily

Gửi phản hồi